Tuyệt sắc truyền kỳ: Nguyệt lạc hồng trần.

Tác giả: Lâm Vũ Phàm
Tình trạng: hoàn
Nguồn: http://langsuong.wordpress.com/

http://diendanlequydon.com/viewtopic.php?f=142&t=100636

Edit: Lăng Sương
Beta: Ngocquynh520
Tốc độ edit: so sánh được với rùa :panda41::panda41:

Văn án:
Tóm tắt kiếp trước kiếp này
Cô độc, là đại danh từ của nàng, từ lý lịch của nàng, nàng cũng chỉ có một mình, cho nên nàng cũng không biết nàng có thân nhân hay không .
Cô nhi viện nuôi nấng nàng vài năm, khi nàng 7 tuổi, có một nữ nhân nhìn rất có khí chất nhận nuôi nàng, “Sau này ta chính là mẹ của con, và tên của con là Tư Mã Nguyệt Trần.” Nàng mỉm cười nói với nàng .
Tư Mã nguyệt trần đi theo mẹ nuôi tới một biệt uyển rất lớn, thời gian sau này, nàng dần lớn lên, trong lòng nàng chỉ yêu thương người mẹ nuôi…
Nhưng mẹ nuôi nàng mất sớm, trước khi mẹ nuôi mất người nói nàng là tiên nữ bị đày nhưng khi đầu thai đã nhập vào nhầm người cho nên mẹ nuôi nàng dc phái xuống để “sửa chữa sai lầm”…
Nay người về trời nàng cũng sẽ xuyên không vào “đúng người”
Do đó nàng xuyên qua, trở thành tiểu thư, gặp hoàng thượng, gặp vương gia…
Và “vòng xoáy” cuộc đời nàng bắt đầu…


Chương 1: Kiếp trước kiếp này© DiendanLeQuyDon.com

Cô độc, là đại danh từ của nàng, theo lý lịch của nàng, nàng cũng chỉ có một mình, cho nên nàng cũng không biết nàng có thân nhân hay không.© DiendanLeQuyDon.com

Cô nhi viện nuôi nấng nàng vài năm, khi nàng 7 tuổi, 1 nữ nhân thoạt nhìn rất có khí chất nhận nuôi nàng, “Sau này ta chính là mẫu thân của ngươi, mà ngươi sẽ gọi là Tư Mã Nguyệt Trần.” Nữ nhân đó mỉm cười nói với nàng.© DiendanLeQuyDon.com

Tư Mã Nguyệt Trần theo mẫu thân đi vào 1 biệt uyển rất lớn, trong những năm tháng sau này, phần lớn thời gi­an của nàng đều theo mẫu thân sống trong biệt uyển này, đương nhiên nàng biết mẫu thân của nàng có biệt uyển khác, nhưng mẫu thân tựa hồ thích nơi này nhất. Mẫu thân là một ngôi sao rất có tiếng tăm trong giới điện ảnh và truyền hình, nàng thực ôn nhu, với Nguyệt Trần chăm sóc đủ điều, trong mắt Nguyệt Trần nàng chính là một người phụ nữ hoàn mỹ. Nhưng, có đôi khi nàng thường thấy mẫu thân ở trên ban công biệt thự nhìn lên ánh nắng trời chiều nhẹ nhàng thở dài. Vì thế nàng thường lơ đãng nói: “Mẫu thân, ngài có gì phiền não sao? Ta có thể giúp ngài không?” Mẫu thân nàng lại nhẹ nhàng mỉm cười lắc đầu.© DiendanLeQuyDon.com

Mẫu thân của Tư Mã Nguyệt Trần hình như cũng muốn đem Nguyệt Trần đào tạo thành giống nàng, không gì không làm được. Vì thế, từ nhỏ Nguyệt Trần đã không ngừng học về cái gọi là cầm, kỳ, thi, hoạ, thiên văn địa lý. Không biết vì sao, mẫu thân cố chấp bắt nàng học nhạc cụ cổ điển. Nhưng nàng càng thích đàn vi­olon, một khi có thời gi­an rảnh, nàng đều kéo 1 khúc. Thiên tư (tư chất trời ban) của nàng tựa hồ rất cao, cũng rất nghe lời, mẫu thân cho nàng học gì nàng đều cố gắng học tất cả.© DiendanLeQuyDon.com

Nguyệt Trần là người rất nhớ tình bạn cũ, sau khi theo mẫu thân, nàng thường thường đến cô nhi viện trước kia từng ở, cố gắng hết khả năng trợ giúp cô nhi. Nàng đem học vấn của bản thân truyền thụ cho bọn họ, thấy bọn họ tươi cười vui vẻ, nội tâm nàng liền cảm thấy như được có cái gì đó lấp đầy. Nhưng, có 1 số chuyện nàng luôn không ngờ đến, tỷ như, bệnh của mẫu thân. Nguyệt Trần không ngờ 1 người phong hoa tuyệt đại như vậy lại nhiễm bệnh. Hơn nữa lại là bệnh nan y, khi nàng 15 tuổi biết được mẫu thân chỉ còn sống được hơn 10 năm, liền giống như phát điên mà bắt đầu dốc hết sức học y. Trong lòng Nguyệt Trần, mẫu thân chính là nơi gửi gắm tâm tư của nàng. Nàng không đành lòng nhìn mẫu thân ở trước mắt nàng dần dần như vậy biến mất.© DiendanLeQuyDon.com

Nhưng, số mệnh sẽ không vì con người ta cố gắng mà thay đổi. Năm sinh nhật 24 tuổi của nàng, mẫu thân trong lúc hấp hối đã lưu một mình nàng lại bên cạnh, từ từ nói ra bí mật mà nàng đã giấu kín cả đời. Bí mật về Tư Mã Nguyệt Trần.© DiendanLeQuyDon.com

Thật ra, Nguyệt Trần vốn là người đứng đầu Nguyệt cung (cung trăng), vì một lần làm sai mà bị đày xuống trần gi­an, sống lại ở một thời không nào đó, nhưng lúc đầu thai lại nhầm không gi­an, trở thành nàng bây giờ. Mẫu thân được phái xuống đây, chờ thời cơ thích hợp thì đưa nàng trở lại cái thời không mà nàng vốn nên sống ở đó.© DiendanLeQuyDon.com

“Nguyệt Trần, người ngươi sắp đầu thai hiện tại 14 tuổi, 14 năm trước chúng ta phái người đi chiếm cứ thân thể đó, bây giờ, thời cơ đã đến, ngươi cần phải trở về cái niên đại ngươi nên ở. Mà trí nhớ của ngươi cùng người 14 tuổi kia đều ở lại trong đầu ngươi.”© DiendanLeQuyDon.com

“Sau khi ngươi trải qua cảnh khổ ở nhân gi­an, chúng ta sẽ gặp lại nhau tại thiên đình.”© DiendanLeQuyDon.com

Sau khi nàng nói xong câu đó, chỉ thấy ánh sáng trắng nổi lên bốn phía quanh thân, linh hồn Nguyệt Trần tựa như từ từ rời cơ thể của mình, nàng lưu luyến không rời nhìn mẫu thân – ràng buộc duy nhất của nàng ở kiếp này, cố gắng đem tất cả vết tích, ấn ký về mẫu thân để vào sâu trong lòng. “Hy vọng, không lâu sau chúng ta sẽ gặp lại.”

Chương 2: Mới tới dị thế (thế giới lạ)© DiendanLeQuyDon.com

Ánh mắt Tư Mã Nguyệt Trần tối sầm, dường như vừa đi qua một cái đường hầm dài dằng dặc, mơ một giấc mộng, ý thức nàng mông lung mất đi tri giác.© DiendanLeQuyDon.com

“Tiểu thư, tiểu thư, ô ô….” Bên tai truyền đến những tiếng khóc đứt quãng. Nàng chậm rãi mở mắt, đập vào mắt nàng là một cái mạn che giường mang phong cách cổ xưa, cách ăn mặc của người ngồi khóc bên cạnh, nghiễm nhiên là hình tượng nha hoàn thời cổ đại. Đầu nàng đau một trận, trí nhớ của kiếp trước kiếp này cứ ùn ùn kéo đến.© DiendanLeQuyDon.com

“Ô” Tư Mã Nguyệt Trần theo bản năng ôm đầu mình.© DiendanLeQuyDon.com

“Tiểu thư, người đã tỉnh!” Nha hoàn bên cạnh vẻ mặt kích động nhìn Nguyệt Trần. Đúng rồi, nàng nhớ nha hoàn trước mặt nàng là người thân cận nhất với nàng.© DiendanLeQuyDon.com

Trí nhớ của Tư Mã Nguyệt Trần, tuy chỉ có 14 năm, nhưng 14 năm này cũng thật đáng thương. Phụ thân là đương triều đại học sĩ Tư Mã Lăng Phong, phong lưu phóng khoáng, lấy năm người, mẫu thân Nguyệt Trần là biểu muội xa của hắn, là người thiếp thứ năm. Mà tên của nàng kiếp này cũng là Tư Mã Nguyệt Trần.© DiendanLeQuyDon.com

Nhà của mẫu thân là thầy thuốc, chính là gia cảnh có chút nghèo khó, ông ngoại mất sớm, chỉ để lại mẫu thân và cậu của Nguyệt Trần sống nương tựa vào nhau, dựa vào chút thuốc Đông y, chữa bệnh cho người bình dân kiếm ít bạc mà sống. Sau nhờ nhân duyên mà cứu phụ thân lúc đó đang bị thương, phụ thân đối với tuyệt sắc mẫu thân nhất kiến chung tình (vừa thấy đã thích), sau lại có Nguyệt Trần. Đáng tiếc là, cái người thiên đình chiếm giữ thân thể Nguyệt Trần 14 năm này, chỉ biết giả ngây giả dại. Cùng 1 người ngốc không có gì khác biệt. Phụ thân thấy Nguyệt Trần như vậy, từ đó cũng lạnh nhạt với mẫu thân, làm mẫu thân buồn bực sầu não, bị mọi người giễu cợt khi dễ, cuối cùng hàm oan mà rời đi, để lại 1 mình Nguyệt Trần và nha hoàn Tiểu Hàng.© DiendanLeQuyDon.com

“Tiểu Hàng, ngươi theo ta thật vất vả.”© DiendanLeQuyDon.com

“Tiểu thư, người, người, người rốt cuộc đã tốt rồi!” Tiểu Hàng nhìn Tư Mã Nguyệt Trần nói như vậy, vẻ mặt giật mình.© DiendanLeQuyDon.com

Đúng rồi, Nguyệt Trần trước kia là người si ngốc, cũng sẽ không nói những lời này. Trong não tự nhiên hiện ra tình cảnh buổi sáng, các ca ca tỷ tỷ đùa giỡn ác ý, còn đánh cuộc xem dùng vật gì đó đánh vào đầu nàng, có lại càng ngốc hay không. Kết quả, nàng bị bọn họ đánh hôn mê bất tỉnh.© DiendanLeQuyDon.com

“Đừng lo lắng, trải qua lần này, ta đã tỉnh táo rất nhiều.” Vì làm Tiểu Hàng yên tâm, Nguyệt Trần mỉm cười lắc lắc đầu, thành khẩn hỏi: “Tiểu Hàng, ngươi có muốn cùng ta cao chạy xa bay không?”© DiendanLeQuyDon.com

Tiểu Hàng nhìn thẳng vào Tư Mã Nguyệt Trần, ánh mắt sáng ngời, đột nhiên quỳ xuống: “Tiểu thư, mạng của ta là do phu nhân cứu, ta vốn là cô nhi không nơi nương tựa, theo phu nhân rồi thì đời đời kiếp kiếp chính là người của tiểu thư.”© DiendanLeQuyDon.com

Nguyệt Trần nhìn thân thể gầy yếu của Tiểu Hàng, nghĩ thầm, nàng cùng lắm mới chỉ 14 tuổi, giống như kiếp trước của nàng, chẳng qua Tiểu Hàng không có vận khí tốt như nàng, gặp được người như vậy.© DiendanLeQuyDon.com

Nơi Nguyệt Trần ở là góc hẻo lánh nhất trong phủ, nói là hẻo lánh nhất, vì nó cùng thế giới bên ngoài cách nhau một bức tường. Tuy nói hẻo lánh, nhưng nơi này vẫn thường thường náo nhiệt. Huynh đệ tỷ muội của nàng mà hứng thú đùa giỡn, sẽ chạy tới tìm nàng. Có lẽ vì Nguyệt Trần là một người si ngốc nên luôn bị bọn họ chơi đùa. Cho nên, trên người nàng luôn luôn có không ít những vết sẹo không rõ, cũng may, mẫu thân là thầy thuốc, nàng luôn vừa lau nước mắt, vừa chăm sóc vết thương cho Nguyệt Trần. Nàng thật sự buồn bực, chẳng lẽ thần tiên kia có chứng ngược cuồng? Để cho thân thể này tuỳ ý bị tàn phá sao?© DiendanLeQuyDon.com

Để sớm thoát khỏi nơi này, Nguyệt Trần quyết định đêm khuya bỏ đi. Thu thập xong hết thảy, xem xét miệng vết thương, may mắn là có một ít y dược mẫu thân để lại, mà Tiểu Hàng cũng đúng lúc để ý miệng vết thương cho nàng, khiến nàng khôi phục có vẻ nhanh. Các nàng mang theo một ít gia sản của mẫu thân để lại: một cái hòm y dược, một cây trâm ngọc, một đôi bông tai bằng ngọc, một hai lạng bạc vụn, thừa dịp ánh trăng vội vàng trèo tường mà chạy.© DiendanLeQuyDon.com

Từ nay về sau, truyền kì về Tư Mã Nguyệt Trần chính thức bắt đầu.


Truyện này ta đã được ngocquynh520 và Lăng Sương cho post ở đây. :panda61::panda61: hy vọng mọi người thích